Nhà thơ Kinh Bắc - Nguyễn Hoạt
Nhà thơ Nguyễn Hoạt
Mẹ tôi gồng gánh một đời
Gánh thì nặng gánh thì vơi-gánh thì
Bụi đường phủ kín lối đi
Dấu chân nào cũng chia ly với người
Nắng cũng phơi, mưa cũng phơi
Một đời ngang dọc một đời nông sâu
Nỗi buồn ai đốt hết đâu
Ánh trăng nhạt cả vườn sau đến giờ
Thức cũng mơ,ngủ cũng mơ
Ngây ngây rừng thẳm bất ngờ trời cao
Một ông sao triệu ông sao
Mà không nhớ nổi ông nào đổi ngôi
Cánh diều trôi ,tuổi mây trôi
Một đời đau đáu một đời chông chênh
Mộtđời gồng gánh buồn tênh
Bao nhiêu sợi tóc trắng thành mẹ tôi
Em quên khuy cúc không cài
Mưa đỏng đảnh rớt qua vai giọt buồn
Rùng mình chợt tỉnh quá đêm
Bụi bay nghe rắc ngang thềm nghe xa
Dẫu rằng một thoáng mưa hoa
Cũng se se lạnh như là sương mai
Lơ thơ giọt ngắn giọt dài
Như lòng hồ để duyên ai bao giờ
Mây không đợi gió không chờ
Cái đau thoáng vội cái vờ chợy qua
Tình ngoài thì nở như hoa
Tình trong thì ngậm câu ca nổi chìm
Cái ai mất cái ai tìm
Đêm thì sáng ngày thì đen -Phận người
Ai khanh tướng để cho đời?
Kìa hoa lúc khóc lúc cười -Tạc bia
Tôi biết phía mình lặng gió
Phía em bão nổi bao giờ?
Cách nhau nửa vòng trái đất
Hương thầm theo mãi trong mơ
Tôi biết đêm không là tối
Phù vân không phải là mềm
Giống như dòng sông chảy ngược
Một đời yêu để cô đơn
Tôi biết bên kia mùa lá
Nỗi buồn gió thổi trăm năm
Câu nhớ câu thương ở lại
Câu về cá lội biệt tăm
Gió đi bao giờ trở lại
Đời người ai biết trước sau
Từ thủa đá ngầm không chảy
Mình thành bóng dáng của nhau
Bụi cười với gió quẩn quanh
Hạt sương cười với long lanh sao trời
Cánh hoa như thể kiếp người
Câu thơ cười với cuộc đời đỏ đen
Giọng Kiều mẹ hát ru em
Xót thương thân phận đồng chiêm quê muà
Đất cười với nắng với mưa
Lúa khoai dính đất bao giờ vẫn thơm
Một đời nắng sớm mưa hôm
Con trâu cười với rạ rơm ngoài đồng
Cánh buồm cười với cơn dông
Còn tôi cười với tận cùng khổ đau
Bản in





